| 5 ngày rồi anh nhé.! Em có rất nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe đấy. Từ chuyện gia đình em này, tới việc học của em nữa. Biết bao nhiêu là chuyện để em kể cho anh nghe, nhưng bây giờ không được nữa rồi.
Ngày trước ấy, anh sẽ lên trường đón em về, sẽ nghe em kể chuyện trong lớp. Có hôm thì mình gọi đt cho nhau, chat với nhau, em lại kể anh nghe. Em cứ như con vẹt, nói mãi nói suốt. Anh thì im lặng, lâu lâu lại cười bật lên, chen vào vài câu nói. Em thích thế lắm anh ạh.!
Còn bây giờ, em không làm được nữa rồi. Em bị bà cô Công Dân ăn hiếp này, lớp em bênh vực em, em vui lắm. Em muốn kể anh nghe về ngày hôm nay lớp em thế nào. Em muốn cho anh biết điểm thi em tệ ra sao.. nhưng, không được rồi.
Hôm qua anh bảo anh bệnh, em lo lắm. Em muốn mua nui sườn mang qua cho anh, muốn mua thuốc cho anh uống, nhưng .. em không thể. Em biết mình là bạn, và mình không thể làm vậy với nhau.
Trưa nay em đi học sớm nhé.! Em ghé tiệm thuốc mua thuốc cho anh, nhưng em không dám đối diện để đưa anh, không dám căn dặn anh phải ăn no uống thuốc, loại này chỉ được uống 2 lần, còn mấy loại kia thì ngày 3 lần .. em không dám. Em chỉ biết viết vào giấy rồi bỏ vào bịch để dặn anh. Em phải nhờ người khác đưa thuốc giúp em. Em sợ điều tệ hại lại đến với em :)
Em đang suy nghĩ về anh này. Anh biết anh có vui không anh.? Em cũng nhớ anh rất nhiều nữa. Nhưng liệu anh có nhớ đến em không.? Chỉ 1 chút nào đó thôi .. Em dại quá anh nhỉ.! Em khùng và nhãm nữa, đúng thế không anh.? Sao bây giờ em muốn được gọi "Lùn" wá :) Nhưng mãi là không được đúng không anh ..
|